子聿欲暫歸山陰見乃翁作惡遂不行贈以此詩

宋代 陸游
鐘鳴豈復夜行時,文字相娛賴此兒。 欲去復留知汝孝,未言先泣嘆吾衰。 兩篇易象能忘老,百畝山畲可免飢。 但報家僮多釀酒,一欄紅藥是歸期。
zhōng míng xíng shí   wén xiāng lài ér
liú zhī xiào   wèi yán xiān tàn shuāi
liǎng piān xiàng néng wàng lǎo   bǎi shān shē miǎn
dàn bào jiā tóng duō niàng jiǔ   lán hóng yào shì guī