紫萸香慢·近重陽

宋代 姚雲文
近重陽、偏多風雨,絕憐此日暄明。問秋香濃未,待攜客、出西城。正自羈懷多感,怕荒台高處,更不勝情。向尊前、又憶灑酒插花人。只座上、已無老兵。淒情。淺醉還醒。愁不肯、與詩平。記長楸走馬,雕弓ㄇ柳,前事休評。紫萸一枝傳賜,夢誰到、漢家陵。盡烏紗、便隨風去,要天知道,華發如此星星。歌罷涕零。
jìn chóng yáng piān duō fēng   jué lián xuān míng wèn qiū xiāng nóng wèi   dài xié chū 西 chéng zhèng huái duō gǎn   huāng tái gāo chù   gèng shèng qíng xiàng zūn qián yòu jiǔ chā huā rén zhǐ zuò shàng lǎo bīng qíng qiǎn zuì hái xǐng chóu kěn shī píng cháng qiū zǒu   diāo gōng   liǔ   qián shì xiū píng zhī chuán   mèng shuí dào hàn jiā líng jǐn shā biàn 便 suí fēng   yào tiān zhī dào   huá xīng xing líng