子由自南都來陳三日而別

宋代 蘇軾
夫子自逐客,尚能哀楚囚。 奔馳二百里,徑來寬我憂。 相逢知有得,道眼清不流。 別來未一年,落盡驕氣浮。 嗟我晚聞道,款啟如孫休。 至言雖久服,放心不自收。 悟彼善知識,妙藥應所投。 納之憂患場,磨以百日愁。 冥頑雖難化,鐫發亦已周。 平時種種心,次第去莫留。 但余無所還,永與夫子游。 此別何足道,大江東西州。 畏蛇不下榻,睡足吾無求。 便為齊安民,何必歸故丘。
zhú   shàng néng āi chǔ qiú  
bēn chí èr bǎi   jìng lái kuān yōu  
xiāng féng zhī yǒu de   dào yǎn qīng liú  
bié lái wèi nián   luò jǐn jiāo  
jiē wǎn wén dào   kuǎn sūn xiū  
zhì yán suī jiǔ   fàng xīn shōu  
shàn zhī shí   miào yào yīng suǒ tóu  
zhī yōu huàn chǎng   bǎi chóu  
míng wán suī nán huà   juān zhōu  
píng shí zhǒng zhǒng xīn   liú  
dàn suǒ hái   yǒng yóu  
bié dào   jiāng dōng 西 zhōu  
wèi shé xià   shuì qiú  
biàn 便 wèi ān mín   guī qiū