自詠

宋代 宋祁
四十為郎信倦遊,虛名韁鎖太悠悠。 危心正似葵傾日,衰質先於柳望秋。 要路風塵疲驥足,故潭煙雨廢槎頭。 潁灘漸報耕疇熟,終乞閒身守一丘。
shí wèi láng xìn juàn yóu   míng jiāng suǒ tài yōu yōu  
wēi xīn zhèng shì kuí qīng   shuāi zhì xiān liǔ wàng qiū  
yào fēng chén   tán yān fèi chá tóu  
yǐng tān jiàn bào gēng chóu shú   zhōng xián shēn shǒu qiū