自詠

宋代 陸游
朋舊凋零盡,乾坤偶脫遺。 食新心竊喜,話舊語多悲。 泥醉醒常少,貪眠起獨遲。 閉門誰共處,枕藉樂天詩。
péng jiù diāo líng jǐn   qián kūn ǒu tuō  
shí xīn xīn qiè   huà jiù duō bēi  
zuì xǐng cháng shǎo   tān mián chí  
mén shuí gòng chǔ   zhěn jiè tiān shī