自詠

宋代 陸游
平生萬事付憨痴,兀兀騰騰到死時。 夜踏亂雲過略彴,曉分寒溜注軍持。 束薪山客招烹石,渡海蕃僧乞制碑。 作個生涯君勿笑,拄天勳業亦兒嬉。
píng shēng wàn shì hān chī   téng téng dào shí
luàn yún guò lüè zhuó   xiǎo fēn hán liū zhù jūn chí
shù xīn shān zhāo pēng shí   hǎi fān sēng zhì bēi
zuò shēng jūn xiào   zhǔ tiān xūn ér