自詠

宋代 陸游
忽忽殘年及耄期,清晨對鏡不須悲。 遠行久立雖差倦,未到人扶見客時。
cán nián mào   qīng chén duì jìng bēi
yuǎn xíng jiǔ suī chà juàn   wèi dào rén jiàn shí