自詠

宋代 陸游
夢歸不恨故山深,霜雪今年已滿簪。 報國有心身潦倒,養生無術病侵尋。 晨興聊取經遮眼,夜坐時憑易洗心。 安用更為逃暑飲,虛堂三復自蕭森。
mèng guī hèn shān shēn   shuāng xuě jīn nián mǎn 滿 zān
bào guó yǒu xīn shēn liáo dǎo   yǎng shēng shù bìng qīn xún
chén xīng liáo jīng zhē yǎn   zuò shí píng xīn
ān yòng gèng wéi táo shǔ yǐn   táng sān xiāo sēn