自吟拙什,因有所懷

唐代 白居易
懶病每多暇,暇來何所為。未能拋筆硯,時作一篇詩。 詩成淡無味,多被眾人嗤。上怪落聲韻,下嫌拙言詞。 時時自吟詠,吟罷有所思。蘇州及彭澤,與我不同時。 此外復誰愛,唯有元微之。謫向江陵府,三年作判司。 相去二千里,詩成遠不知。
lǎn bìng měi duō xiá   xiá lái suǒ wéi wèi néng pāo yàn   shí zuò piān shī
shī chéng dàn wèi   duō bèi zhòng rén chī shàng guài luò shēng yùn   xià xián zhuō yán
shí shí yín yǒng   yín yǒu suǒ zhōu péng   tóng shí
wài shuí ài   wéi yǒu yuán wēi zhī zhé xiàng jiāng líng   sān nián zuò pàn
xiāng èr qiān   shī chéng yuǎn zhī