自潁上歸再題寺壁二絕

宋代 劉渙
被布羹藜三十春,苦空存性已通真。 我來試問孤高士,翻愧區區名利身。
bèi gēng sān shí chūn   kōng cún xìng tōng zhēn  
lái shì wèn gāo shì   fān kuì míng shēn