子野雪後寄和卻寄廷玉

元代 仇遠
平明跨馬晚方歸,偃仰行窩早見幾。 餘子祗宜床下臥,詩人頓覺眼中稀。 堂堂白璧埋黃壤,冉冉緇塵染素衣。 得酒便須開口笑,雪畦紫芋勝秋肥。
píng míng kuà wǎn fāng guī   yǎn yǎng xíng zǎo jiàn
zhī chuáng xià   shī rén dùn jué yǎn zhōng
táng táng bái mái huáng rǎng   rǎn rǎn chén rǎn
jiǔ biàn 便 kāi kǒu xiào   xuě shèng qiū féi