自鉛山如鵝湖

宋代 張嵲
長松十里曉冥冥,行盡松林到法城。 悄悄虛廊無客語,陰陰眾綠有鶯聲。 新荷萬點土花碧,白鷺一行春雪輕。 麥秀漸漸桑葉暗,怳然如在故園行。
cháng sōng shí xiǎo míng míng   xíng jǐn sōng lín dào chéng  
qiāo qiāo láng   yīn yīn zhòng yǒu yīng shēng  
xīn wàn diǎn huā   bái xíng chūn xuě qīng  
mài xiù jiàn jiàn sāng àn   huǎng rán zài yuán xíng