自省

宋代 徐瑞
閉閣焚香一欠伸,晴窗如鏡暖如春。 平生自有會心處,後世豈無知我人。 漫拄蟲魚消白日,莫緣炙獨或天真。 客來指點牆東柏,雪壓風欺色轉新。
fén xiāng qiàn shēn   qíng chuāng jìng nuǎn chūn  
píng shēng yǒu huì xīn chù   hòu shì zhī rén  
màn zhǔ chóng xiāo bái   yuán zhì huò tiān zhēn  
lái zhǐ diǎn qiáng dōng bǎi   xuě fēng zhuǎn xīn