子文致君九日用安字韻聊亦同賦

金朝 郝俁
旅食京華秋又殘,舊遊真似夢槐安。閒居浪說重陽好,塵世端知一笑難。 黃菊已堪增悵恨,白衣無復慰荒寒。馬頭明月應相笑,依舊紅塵滿客鞍。
shí jīng huá qiū yòu cán   jiù yóu zhēn mèng huái ān xián làng shuō chóng yáng hǎo   chén shì duān zhī xiào nán
huáng kān zēng chàng hèn   bái wèi huāng hán tóu míng yuè yīng xiāng xiào   jiù hóng chén mǎn 滿 ān