自挽

宋代 鄭思肖
堂堂男子不封侯,與命為仇死未休。陷虜有歌春夢斷,哭天無地夜魂愁。 九清風露極玄處,萬古虛空自在游。痛恨莫能生報國,從今陰騭溥南州。
táng táng nán fēng hóu   mìng wèi chóu wèi xiū xiàn yǒu chūn mèng duàn   tiān hún chóu
jiǔ qīng fēng xuán chù   wàn kōng zai yóu tòng hèn néng shēng bào guó   cóng jīn yīn zhì nán zhōu