紫藤

唐代 白居易
藤花紫蒙茸,藤葉青扶疏。誰謂好顏色,而為害有餘。 下如蛇屈盤,上若繩縈紆。可憐中間樹,束縛成枯株。 柔蔓不自勝,裊裊掛空虛。豈知纏樹木,千夫力不如。 先柔後為害,有似諛佞徒。附著君權勢,君迷不肯誅。 又如妖婦人,綢繆蠱其夫。奇邪壞人室,夫惑不能除。 寄言邦與家,所慎在其初。毫末不早辨,滋蔓信難圖。 願以藤為戒,銘之於座隅。
téng huā méng róng   téng qīng shū shuí wèi hǎo yán   ér wéi hài yǒu
xià shé pán   shàng ruò shéng yíng lián zhōng jiān shù   shù chéng zhū
róu màn shèng   niǎo niǎo guà kōng zhī chán shù   qiān
xiān róu hòu wéi hài   yǒu nìng zhù jūn quán shì   jūn kěn zhū
yòu yāo rén   chóu móu xié huài rén shì   huò néng chú
yán bāng jiā   suǒ shèn zài chū háo zǎo biàn   màn xìn nán
yuàn téng wèi jiè   míng zhī zuò