自嘆二首

宋代 舒邦佐
莫莫更莫莫,休休復休休。 平生都是錯,一病盡堪羞。 龜為靈鑽殼,膏因明出油。 細思根本悴,端的是招憂。
gèng   xiū xiū xiū xiū  
píng shēng dōu shì cuò   bìng jǐn kān xiū  
guī wèi líng zuān   gāo yīn míng chū yóu  
gēn běn cuì   duān shì zhāo yōu