自嘆

宋代 文天祥
三年海嶠擁貔貅,一日蹉跎白盡頭。 垓下雌雄羞故老,長安咫尺泣孤囚。 魚龍沸海地為泣,煙雨滿山天也愁。 萬死小臣無足憾,盪陰誰共侍中游。
sān nián hǎi qiáo yōng xiū   cuō tuó bái jìn tóu
gāi xià xióng xiū lǎo   cháng ān zhǐ chǐ qiú
lóng fèi hǎi wèi   yān mǎn 滿 shān tiān chóu
wàn xiǎo chén hàn   dàng yīn shuí gòng shì zhōng yóu