自嘆

宋代 文天祥
可憐大流落,白髮魯連翁。 每夜瞻南斗,連年坐北風。 三生遭際處,一死笑談中。 贏得千年在,丹心射碧空。
lián liú luò   bái lián wēng
měi zhān nán dòu   lián nián zuò běi fēng
sān shēng zāo chù   xiào tán zhōng
yíng de qiān nián zài   dān xīn shè kōng