自嘆

宋代 文天祥
長安不可詣,何故會皋亭。 倦鳥非無翼,神龜弗自靈。 乾坤增感慨,身世付飄零。 回首西湖曉,雨餘山更青。
cháng ān   huì gāo tíng
juàn niǎo fēi   shén guī líng
qián kūn zēng gǎn kǎi   shēn shì piāo líng
huí shǒu 西 xiǎo   shān gèng qīng