自嘆

宋代 文天祥
綠槐雲影弄黃昏,月照牢愁半掩門。 一片心如千片碎,十分須有二分存。 沙邊黃鵠長回首,江上杜鵑空斷魂。 豎子溷人漫不省,紅纓白馬意軒軒。
huái yún yǐng nòng huáng hūn   yuè zhào láo chóu bàn yǎn mén
piàn xīn qiān piàn suì   shí fēn yǒu èr fēn cún
shā biān huáng zhǎng huí shǒu   jiāng shàng juān kōng duàn hún
shù hùn rén màn xǐng   hóng yīng bái xuān xuān