自嘆

宋代 文天祥
瑟瑟秋風悲,烈烈寒氣驕。 蒲柳先已零,松柏何後凋。 天意重肅殺,造物無不銷。 強弱有異稟,憂患同一朝。 惟有南山石,千載一岧嶢。 人苦不自足,空羨王子喬。
qiū fēng bēi   liè liè hán jiāo
liǔ xiān líng   sōng bǎi hòu diāo
tiān zhòng shā   zào xiāo
qiáng ruò yǒu bǐng   yōu huàn tóng zhāo
wéi yǒu nán shān shí   qiān zǎi tiáo yáo
rén   kōng xiàn wáng qiáo