自嘆

明代 于謙
我生四十餘,已作十年客。百歲能幾何,少壯難再得。 今朝太行南,明日太行北。風雪敝貂裘,塵沙暗金勒。 寒暑互侵凌,凋我好顏色。齒牙漸搖脫,鬚髮日以白。 位重才不充,況此遲暮迫。為上乏勳勞,為下無德澤。 揣分宜退休,非惟慕奇特。蚤賦歸去來,庶免清議責。
shēng shí   zuò shí nián bǎi suì néng shào   zhuàng nán zài    
jīn zhāo tài xíng nán   míng tài xíng běi fēng xuě diāo qiú chén   shā àn jīn    
hán shǔ qīn líng   diāo hǎo yán chǐ jiàn yáo tuō   bái    
wèi zhòng cái chōng   kuàng chí wéi shàng xūn láo wéi   xià    
chuāi fēn tuì 退 xiū   fēi wéi zǎo guī lái shù   miǎn qīng