自嘆

宋代 文天祥
門掩牢愁白日過,不應老子坐婆娑。 雖生得似無生好,欲死其如不死何。 王蠋高風真可挹,魯連大節豈容磨。 東流不盡銅駝恨,四海悠悠總一波。
mén yǎn láo chóu bái guò   yīng lǎo zi zuò suō  
suī shēng de shēng hǎo    
wáng zhú gāo fēng zhēn   lián jié róng  
dōng liú jìn tóng tuó hèn   hǎi yōu yōu zǒng