自嘆

宋代 文天祥
草宿披宵露,松餐立晚風。 亂離嗟我在,艱苦有誰同。 祖逖關河志,程嬰社稷功。 身謀百年事,宇宙浩舞窮。
cǎo 宿 xiāo   sōng cān wǎn fēng  
luàn jiē zài   jiān yǒu shuí tóng  
guān zhì   chéng yīng shè gōng  
shēn móu bǎi nián shì   zhòu hào qióng