自嘆

唐代 邵謁
春蠶未成繭,已賀箱籠實。蟢子徒有絲,終年不成匹。 每念古人言,有得則有失。我命獨如何,憔悴長如一。 白日九衢中,幽獨暗如漆。流泉有枯時,窮賤無盡日。 惆悵復惆悵,幾回新月出。
chūn cán wèi chéng jiǎn   xiāng lǒng shí zi yǒu   zhōng nián chéng
měi niàn rén yán   yǒu de yǒu shī mìng   qiáo cuì zhǎng
bái jiǔ zhōng   yōu àn liú quán yǒu shí   qióng jiàn jìn
chóu chàng chóu chàng   huí xīn yuè chū