自嘆

明代 于謙
平生糟粕數行書,潦倒真成一腐儒。天外冥鴻何縹緲,雪中孤鶴太清癯。 聰明不及頑如舊,少壯無能老更迂。覽鏡自驚還自嘆,又添幾縷白髭鬚。
píng shēng zāo shù xíng shū   liáo dǎo zhēn chéng tiān wài míng hóng piāo miǎo   xuě zhōng tài qīng
cōng ming wán jiù   shào zhuàng néng lǎo gēng lǎn jìng jīng hái tàn   yòu tiān bái