自訟

宋代 鄭剛中
我昔岔地冬少袴,四壁亦無惟有柱。 自從腳蹈官職場,暖及奴胥妻子飫。 線因針入敢忘針,入室古雲當見妒。 雲衢跌足泥淖寒,涕泣牛衣復如故。 銜恩省咎到骨髓,萬罪一愚難自恕。 山深坐覺困煙瘴,天闊日思沾雨露。 性中不愛賓客詩,亦可未然工間句。 文章誰謂不得力,陋儒豈是冠相誤。
chà dōng shǎo   wéi yǒu zhù  
cóng jiǎo dǎo guān zhí chǎng   nuǎn  
xiàn yīn zhēn gǎn wàng zhēn   shì yún dāng jiàn  
yún diē nào hán   niú  
xián ēn shěng jiù dào suǐ   wàn zuì nán shù  
shān shēn zuò jué kùn yān zhàng   tiān kuò zhān  
xìng zhōng ài bīn shī   wèi rán gōng jiān  
wén zhāng shuí wèi   lòu shì guān xiāng