自述二首

宋代 文天祥
江南啼血送殘春,漂泊風沙萬里身。 漢末固應多死士,周餘乃止一遺民。 乍看須少疑非我,只要心存尚是人。 坐擁牢愁書眼倦,土床伸腳任吾真。
jiāng nán xuè sòng cán chūn   piāo fēng shā wàn shēn
hàn yīng duō shì   zhōu nǎi zhǐ mín
zhà kàn shǎo fēi   zhǐ yào xīn cún shàng shì rén
zuò yōng láo chóu shū yǎn juàn   chuáng shēn jiǎo rèn zhēn