紫石屏歌

宋代 歐陽修
月從海底來,行上天東南。 正當天中時,下照千丈潭。 潭心無風不動,倒影射入紫石岩。 月光水潔石瑩淨,感此陰魄來中潛。 自從月入此石中,天有兩曜分為三。 清光萬古不磨滅,天地至寶難藏緘。 天公呼雷公,夜持巨斧隳嶄岩。 墮此一片落千仞,皎然寒鏡在玉◇。 蝦◇白兔走天上,空留桂影猶杉杉。 景山得之惜不得,贈我意與千金兼。 自雲每到月滿時,石在暗室光出檐。 大哉天地間,萬怪難悉談。 嗟予不度量,每事思窮探。 欲將兩耳目所及,而與造化爭毫纖。 煌煌三辰行,日月尤尊嚴。 若令下與物為比,擾擾萬類將誰瞻。 不然此石竟何物,有口欲說嗟如鉗。 吾奇蘇子胸,羅列萬象中包含。 不惟胸寬膽亦大,屢出言語驚愚凡。 自吾得此石,未見蘇子心懷慚。 不經老匠先指決,有手誰敢施鐫鑱。 呼工畫石持寄似,幸子留其無謙。
yuè cóng hǎi lái   xíng shàng tiān dōng nán
zhèng dàng tiān zhōng shí   xià zhào qiān zhàng tán
tán xīn fēng dòng   dào yǐng shè shí yán
yuè guāng shuǐ jié shí yíng jìng   gǎn yīn lái zhōng qián
cóng yuè shí zhōng   tiān yǒu liǎng yào fēn wéi sān
qīng guāng wàn miè   tiān zhì bǎo nán cáng jiān
tiān gōng léi gōng   chí huī zhǎn yán
duò piàn luò qiān rèn   jiǎo rán hán jìng zài  
xiā   bái zǒu tiān shàng   kōng liú guì yǐng yóu shān shān
jǐng shān zhī   zèng qiān jīn jiān
yún měi dào yuè mǎn 滿 shí   shí zài àn shì guāng chū yán
zāi tiān jiān   wàn guài nán tán
jiē liàng   měi shì qióng tàn
jiāng liǎng ěr suǒ   ér zào huà zhēng háo xiān
huáng huáng sān chén xíng   yuè yóu zūn yán
ruò lìng xià wéi   rǎo rǎo wàn lèi jiāng shuí zhān
rán shí jìng   yǒu kǒu shuō jiē qián
xiōng   luó liè wàn xiàng zhōng bāo hán
wéi xiōng kuān dǎn   chū yán jīng fán
shí   wèi jiàn xīn huái cán
jīng lǎo jiàng xiān zhǐ jué   yǒu shǒu shuí gǎn shī juān chán
gōng huà shí chí   xìng zi liú qiān