自上封登祝融峰絕頂次敬夫韻

宋代 朱熹
衡岳千仞起,祝融一峰高。群山畏突兀,奔走如曹逃。 我來雪月中,歷覽快所遭。捫天滑青壁,俯壑崩銀濤。 所恨無十犗,一掣了六鰲。遄歸青蓮宮,坐對白玉毫。 重閣一徙倚,霜風利如刀。平生山水心,真作貨食饕。 明朝更清澈,再往豈憚勞。中宵撫世故,劇如千蝟毛。 嬉遊亦何益,歲月今滔滔。起望東北雲,茫然首空搔。
héng yuè qiān rèn   zhù róng fēng gāo qún shān wèi   bēn zǒu cáo táo
lái xuě yuè zhōng   lǎn kuài suǒ zāo mén tiān huá qīng   bēng yín tāo
suǒ hèn shí jiè   chè le liù áo chuán guī qīng lián gōng   zuò duì bái háo
zhòng   shuāng fēng dāo píng shēng shān shuǐ xīn   zhēn zuò huò shí tāo
míng cháo gèng qīng chè   zài wǎng dàn láo zhōng xiāo shì   qiān wèi máo
yóu   suì yuè jīn tāo tāo wàng dōng běi yún   máng rán shǒu kōng sāo