自青原回訪敏叔幾不相遇

宋代 姚鏞
曉汲三泉洗硯回,要看奇石立蒼苔。騎驢應為尋詩出,放鶴還知有客來。 一井清寒宜茗飲,千林黃落獨梅開。他時老圃如能學,只乞山中橘本栽。
xiǎo sān quán yàn huí   yào kàn shí cāng tái yīng wèi xún shī chū fàng   hái zhī yǒu lái    
jǐng qīng hán míng yǐn   qiān lín huáng luò méi kāi shí lǎo néng xué zhǐ   shān zhōng běn zāi