自清明後十日雨

宋代 韓淲
得雨宜秧田,久雨損麥隴。日暖可成實,天寒妨出種。 米麵世所資,敢為一身奉。望眼冀晴色,深為農夫恐。 長林風颼颼,狹港水洶洶。閒謠不能歡,名與食孰重。
yāng tián   jiǔ sǔn mài lǒng nuǎn chéng shí tiān   hán fáng chū zhǒng    
miàn shì suǒ   gǎn wéi shēn fèng wàng yǎn qíng shēn   wèi nóng kǒng    
cháng lín fēng sōu sōu   xiá gǎng shuǐ xiōng xiōng xián yáo néng huān míng   shí shú zhòng