自遣

明代 沈守正
有發無家一病身,秋風颯颯石粼粼。毒龍暑退獰翻浪,野鵩星稀苦魘人。 縱是青山非我土,便多紅樹豈真春。若無坐擁專城樂,柳葉雖繁不當顰。
yǒu jiā bìng shēn   qiū fēng shí lín lín lóng shǔ tuì níng 退 fān làng   xīng yǎn rén    
zòng shì qīng shān fēi   biàn 便 duō hóng shù zhēn chūn ruò zuò yōng zhuān chéng liǔ   suī fán dàng pín