自遣

明代 李寄
西風撼庭木,秋晚客心驚。老葉不肯下,群鴉何故鳴。 自吟無限韻,寄食免勞生。多少乘輿者,傳呼夜亦行。
西 fēng hàn tíng   qiū wǎn xīn jīng lǎo kěn xià qún   míng    
yín xiàn yùn   shí miǎn láo shēng duō shǎo shèng zhě 輿 chuán   xíng