自鄱陽還,道中寄褚征君
南風日夜起,萬里孤帆漾。元氣連洞庭,夕陽落波上。
故人煙水隔,復此遙相望。江信久寂寥,楚雲獨惆悵。
愛君清川口,弄月時棹唱。白首無子孫,一生自疏曠。
nán
南
fēng
風
rì
日
yè
夜
qǐ
起
,
wàn
萬
lǐ
里
gū
孤
fān
帆
yàng
漾
。
。
yuán
元
qì
氣
lián
連
dòng
洞
tíng
庭
,
xī
夕
yáng
陽
luò
落
bō
波
shàng
上
。
。
gù
故
rén
人
yān
煙
shuǐ
水
gé
隔
,
fù
復
cǐ
此
yáo
遙
xiāng
相
wàng
望
。
。
jiāng
江
xìn
信
jiǔ
久
jì
寂
liáo
寥
,
chǔ
楚
yún
雲
dú
獨
chóu
惆
chàng
悵
。
。
ài
愛
jūn
君
qīng
清
chuān
川
kǒu
口
,
nòng
弄
yuè
月
shí
時
zhào
棹
chàng
唱
。
。
bái
白
shǒu
首
wú
無
zǐ
子
sūn
孫
,
yī
一
shēng
生
zì
自
shū
疏
kuàng
曠
。
。