紫濛遇風

宋代 韓琦
草白崗長暮驛賒,朔風終日起平沙。寒鞭易促鄣泥躍,冷袖難勝便面遮。 迥嶺卷回雲族破,遠天吹入雁行斜。土囊微乞緘餘怒,留送歸程任擺花。
cǎo bái gǎng cháng shē   shuò fēng zhōng píng shā hán biān zhāng yuè lěng   xiù nán shèng biàn miàn 便 zhē    
jiǒng lǐng juǎn huí yún   yuǎn tiān chuī yàn háng xié náng wēi jiān liú   sòng guī chéng rèn bǎi huā