自孟津舟西上雨中作

唐代 韋莊
秋煙漠漠雨濛濛,不捲征帆任晚風。百口寄安滄海上, 一身逃難綠林中。來時楚岸楊花白,去日隋堤蓼穗紅。 卻到故園翻似客,歸心迢遞秣陵東。
qiū yān méng méng   juǎn zhēng fān rèn wǎn fēng bǎi kǒu ān cāng hǎi shàng  
shēn táo nàn lín zhōng lái shí chǔ àn yáng huā bái   suí liǎo suì hóng
què dào yuán fān shì   guī xīn tiáo líng dōng