自勵詩

清代 陳恭尹
聞道豈必早,立德苦不固。嗟余困蒙弱,老大猶未樹。 五十不稱夭,蹉跎已中路。逝者誠已矣,來茲可無懼。 先民詔遺矩,乃在行其素。外物焉足希,澄心任所遇。 每戒出位思,恆存周身慮。毋曰獨居暗,幾微漸成著。 毋曰戲謔小,君子有常度。穴防終以決,往水不返溯。 庶幾日三復,反躬永無惡。
wén dào zǎo   jiē kùn méng ruò   lǎo yóu wèi shù
shí chēng yāo   cuō tuó zhōng shì zhě chéng   lái
xiān mín zhào   nǎi zài háng wài yān   chéng xīn rèn suǒ
měi jiè chū wèi   héng cún zhōu shēn yuē àn   wēi jiàn chéng zhù
yuē xuè xiǎo   jūn zi yǒu cháng xué fáng zhōng jué   wǎng shuǐ fǎn
shù sān   fǎn gōng yǒng è