自漣漪寄薛紹彭

宋代 米芾
老來書興獨未忘,頗得薛老同徜徉。天下有識推鑑定,龍宮無術療膏肓。 淮風吹戟稀訟牒,典客閉閣閒壺漿。吟樹對山風景聚,墨池濯硯龜魚藏。 珠台寶氣每貫日,月觀桂實時飄香。銀淮燭天限織女,煙海括地生靈光。 俊兒乃是翰墨侶,俠竹不使輿衛將。象管鈿軸映瑞錦,玉鱗棐幾鋪雲肪。 依依煙華動勃鬱,矯矯龍蛇起混茫。持此以為風月伴,四時之樂樂未央。 部刺不糾翰墨病,聖恩養在林泉鄉。風沙漲天烏帽客,胡不東來從北荒。
lǎo lái shū xīng wèi wàng   xuē lǎo tóng cháng yáng tiān xià yǒu shí tuī jiàn dìng lóng   gōng shù liáo gāo huāng    
huái fēng chuī sòng dié   diǎn xián jiāng 漿 yín shù duì shān fēng jǐng   chí zhuó yàn guī cáng    
zhū tái bǎo měi guàn   yuè guān guì shí shí piāo xiāng yín huái zhú tiān xiàn zhī yān   hǎi kuò shēng líng guāng    
jùn ér nǎi shì hàn   xiá zhú shǐ 使 輿 wèi jiāng xiàng guǎn diàn zhóu yìng ruì jǐn   lín fěi yún fáng    
yān huá dòng   jiǎo jiǎo lóng shé hùn máng chí wéi fēng yuè bàn   shí zhī wèi yāng    
jiū hàn bìng   shèng ēn yǎng zài lín quán xiāng fēng shā zhǎng tiān mào   dōng lái cóng běi huāng