自憐

宋代 鄭剛中
木偶漂來萬里身,自憐藏拙向三春。 人窮但有哦詩債,意懶終無下筆神。 屋後雲深雞失曉,廚中飯盡鼠嫌貧。 五更小雨卻堪喜,數壠寒蔬色已新。
ǒu piāo lái wàn shēn   lián cáng zhuō xiàng sān chūn  
rén qióng dàn yǒu ó shī zhài   lǎn zhōng xià shén  
hòu yún shēn shī xiǎo   chú zhōng fàn jǐn shǔ xián pín  
gēng xiǎo què kān   shù lǒng hán shū xīn