自閬州領妻子卻赴蜀山行三首

唐代 杜甫
汩汩避群盜,悠悠經十年。不成向南國,復作游西川。 物役水虛照,魂傷山寂然。我生無倚著,盡室畏途邊。 長林偃風色,回復意猶迷。衫裛翠微潤,馬銜青草嘶。 棧懸斜避石,橋斷卻尋溪。何日干戈盡,飄飄愧老妻。 行色遞隱見,人煙時有無。僕夫穿竹語,稚子入雲呼。 轉石驚魑魅,抨弓落狖鼯。真供一笑樂,似欲慰窮途。
qún dào   yōu yōu jīng shí nián chéng xiàng nán guó   zuò yóu 西 chuān
shuǐ zhào   hún shāng shān rán shēng zhù   jìn shì wèi biān
cháng lín yǎn fēng   huí yóu shān cuì wēi rùn   xián qīng cǎo
zhàn xuán xié shí   qiáo duàn què xún gān jǐn   piāo piāo kuì lǎo
xíng yǐn jiàn   rén yān shí yǒu chuān 穿 zhú   zhì yún
zhuǎn shí jīng chī mèi   pēng gōng luò yòu zhēn gōng xiào   shì wèi qióng