自句容至江寧半道欲游青龍山未果

清代 洪亮吉
鳴雞聲未斷,一路續山禽。古寺出層碧,當門轉午陰。 霜林鞭影瘦,石凳燒痕侵。客飯匆匆去,幽棲未及尋。
míng shēng wèi duàn   shān qín chū céng dāng   mén zhuǎn yīn    
shuāng lín biān yǐng shòu   shí dèng shāo hén qīn fàn cōng cōng yōu   wèi xún