自淨土寺步至功臣寺

宋代 蘇軾
落日岸葛巾,晚風吹羽扇。松間野步穩,竹外飛橋轉。 神功鑿橫嶺,岩石得巨片。直渡千人溝,下有微流泫。 岡巒蔚回合,金碧爛明絢。緬懷異姓王,負擔此鄉縣。 長逢胯下辱,屢乞桑間飯。誰謂山石頑,識此希世彥。 凜然英氣逼,屹起猶聳戰。他年萬騎歸,父老恣歡宴。 錦繡被原野,金珠散貧賤。竇融既入朝,吳芮空記面。 榮華坐銷歇,閱世如郵傳。惟有長明燈,依然照深殿。
luò àn jīn   wǎn fēng chuī shàn sōng jiān wěn   zhú wài fēi qiáo zhuǎn
shén gōng záo héng lǐng   yán shí piàn zhí qiān rén gōu   xià yǒu wēi liú xuàn
gāng luán wèi huí   jīn làn míng xuàn miǎn huái xìng wáng   dān xiāng xiàn
zhǎng féng kuà xià   sāng jiān fàn shuí wèi shān shí wán   shí shì yàn
lǐn rán yīng   yóu sǒng zhàn nián wàn guī   lǎo huān yàn
jǐn xiù bèi yuán   jīn zhū sàn pín jiàn dòu róng cháo   ruì kōng miàn
róng huá zuò xiāo xiē   yuè shì yóu chuán wéi yǒu cháng míng dēng   rán zhào shēn diàn 殿