自徑山回得呂察推詩用其韻招之宿湖上

宋代 蘇軾
多君貴公子,愛山如愛色。 心隨葉舟去,夢繞千山碧。 新詩到中路,令我喜折屐。 古來軒冕徒,操舍兩悲忄栗。 數朝辭簪笏,兩腳得暫赤。 歸來不入府,卻走湖上宅。 寵辱吾久忘,寧畏官長詰。 飄然便欲去,誰在子思側。 君能従我游,出郭及未黑。
duō jūn guì gōng   ài shān ài  
xīn suí zhōu   mèng rào qiān shān  
xīn shī dào zhōng   lìng shé  
lái xuān miǎn   cāo shě liǎng bēi xin  
shù cháo zān   liǎng jiǎo zàn chì  
guī lái   què zǒu shàng zhái  
chǒng jiǔ wàng   níng wèi guān zhǎng  
piāo rán biàn 便   shuí zài zi  
jūn néng cóng yóu   chū guō wèi hēi