自誨

唐代 白居易
樂天樂天,來與汝言。汝宜拳拳,終身行焉。物有萬類, 錮人如鎖。事有萬感,爇人如火。萬類遞來,鎖汝形骸。 使汝未老,形枯如柴。萬感遞至,火汝心懷。使汝未死, 心化為灰。樂天樂天,可不大哀,汝胡不懲往而念來。 人生百歲七十稀,設使與汝七十期。汝今年已四十四, 卻後二十六年能幾時。汝不思二十五六年來事, 疾速倏忽如一寐。往日來日皆瞥然,胡為自苦於其間。 樂天樂天,可不大哀。而今而後,汝宜飢而食,渴而飲; 晝而興,夜而寢;無浪喜,無妄憂;病則臥,死則休。 此中是汝家,此中是汝鄉,汝何舍此而去,自取其遑遑。 遑遑兮欲安往哉,樂天樂天歸去來。
tiān tiān   lái yán quán quán   zhōng shēn xíng yān yǒu wàn lèi  
rén suǒ shì yǒu wàn gǎn   ruò rén huǒ wàn lèi lái   suǒ xíng hái
shǐ 使 wèi lǎo   xíng chái wàn gǎn zhì   huǒ xīn huái shǐ 使 wèi  
xīn huà wèi huī tiān tiān   āi   chéng wǎng ér niàn lái
rén shēng bǎi suì shí   shè shǐ 使 shí jīn nián shí  
què hòu èr shí liù nián néng shí èr shí liù nián lái shì  
shū mèi wǎng lái jiē piē rán   wéi jiān
tiān tiān   āi ér jīn ér hòu   ér shí   ér yǐn  
zhòu ér xīng   ér qǐn   làng   wàng yōu   bìng   xiū
zhōng shì jiā   zhōng shì xiāng   shě ér   huáng huáng
huáng huáng ān wǎng zāi   tiān tiān guī lái