自賀重入奉庠八首 其二

清代 瞿士雅
幾度勞心翰墨場,人間聲價是文章。 韜鈐豈足為經濟,螢火何堪並太陽。 聖代即今多雨露,丹霄誰肯借梯航。 春風賀喜無言語,一片山花落筆床。
láo xīn hàn chǎng   rén jiān shēng jià shì wén zhāng
tāo qián wèi jīng   yíng huǒ kān bìng tài yang
shèng dài jīn duō   dān xiāo shuí kěn jiè háng
chūn fēng yán   piàn shān huā luò chuáng