自和喻意四首 其三

宋代 孔平仲
千里聲相應,平生德不孤。豹文方霧隱,松節豈霜枯。 壯志橫磨劍,衰顏早照須。莫同魚鳥態,忘我向江湖。
qiān shēng xiāng yìng   píng shēng bào wén fāng yǐn sōng   jié shuāng    
zhuàng zhì héng jiàn   shuāi yán zǎo zhào tóng niǎo tài wàng   xiàng jiāng