自和徐潭二首

宋代 劉克莊
從今快活安斯寢,那復辛勤陟彼岡。 萬而路曾雙不借,四天下只一禪床。 寬如馬驛名方丈,劣似雞棲即客房。 自唱山歌樵牧和,底須論著學班揚。
cóng jīn kuài huo ān qǐn   xīn qín zhì gāng
wàn ér céng shuāng jiè   tiān xià zhǐ chán chuáng
kuān míng fāng zhang   liè shì fáng
chàng shān qiáo   lùn zhù xué bān yáng