自和山房十詠

宋代 李曾伯
蕭蕭風籟助清吟,秋去冬來令又更。 惟有老禪都不管,任它檐鐸作何聲。
xiāo xiāo fēng lài zhù qīng yín   qiū dōng lái lìng yòu gèng
wéi yǒu lǎo chán dōu guǎn   rèn yán duó zuò shēng